Cổ đại nam nhân_Chap 48

Đỡ ta lên xe ngựa, Lê Thành vẫn không dời đi mà đứng bên cạnh. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản đứng bên ta trầm mặc. Tự đáy lòng, ta thật lòng cám ơn hắn, coi như ở cái nơi hỗn độn này ta cũng có một người bạn chi giao. Hắn hiểu được tâm tư của ta, vào những lúc như thế này, ta không cần một lời an ủi, một lời nhắc nhở ân cần nào để khơi gợi lên nỗi đau của ta nữa, ta chỉ một người lặng lẽ ở bên. Phải chi, hắn có thể biết được điều này, phải chi, hắn có thể ở đây lúc này. Ta cười tự giễu chính mình, tâm tư lại chạy đi đâu đâu. Điều đáng quan trọng hơn phải quan tâm là ta sẽ tiếp tục cuộc sống ở Tùy quốc như thế nào.

Đọc tiếp

Cổ đại nam nhân_ Chap46

Rời khỏi thư phòng của Dương Tĩnh Nguyên, ta ngẫm nghĩ mãi vẫn không hiểu dụng ý của hắn là gì. Nhưng hắn nói không sai, đã không thể tránh né được thì đành bước tiếp, dù có là vực thẳm đi chăng nữa, chỉ tiếc thân thể này do ba má ban cho mà vẫn chưa báo hiếu được ngày nào. Ta thở dài nhìn lại bóng mình đang in dưới mặt hồ, bỗng trong đầu lại lóe lên một tia sáng. Cuối cùng thì ta cũng hiểu Dương Tĩnh Nguyên muốn nói cái gì.

Đọc tiếp

Cổ đại nam nhân_Chap 45

Nói là làm, ngay hôm sau y đã cử mấy cô nàng yểu điểu đến phòng của ta.

_Dĩnh Hạc cô nương, chúng tôi theo lời Lê tướng quân đến đây giúp cô học vũ. Một cô nương có vẻ là nhóm trưởng nói

_Vậy không dài dòng nữa, chúng ta cũng nên bắt đầu sớm đi. Ta nói

_Vậy cô nương muốn học điệu nào? Cô gái lại hỏi

_Điệu nào càng đơn giản càng tốt, tốt nhất là điệu nào chỉ cần đứng yên tại chỗ là được. Ta cười nói.

Đọc tiếp

Cổ đại nam nhân_ Chap 44

Một số nàng sốt ruột vì tốc độ rùa bò của ta. Ta thành thật xin lỗi. Bản tính sinh ra vốn lười lại hay quên cộng với dễ bị cám dỗ nên mấy lần định lên post bài lại bỏ đi làm việc khác. Hơn nữa ta tài hèn nên cảm hứng viết văn nó k được dồi dào. Có hôm chẳng rặn ra được chữ nào, bắt được mấy hôm có tý xúc cảm thì lại tót đi chơi, đến tối về bao nhiêu văn vẻ nó lại trôi xuống dạ dày hết rồi. Chính vì thể nên tốc độ nó mới rùa bò thế này. Chân thành cảm ơn các nàng đã kiên nhẫn chờ đợi trong thời gian qua.

PS: Để xoa dịu tình hình, hôm nay ta post 2 chap nhé!!!!!!!!!!

 

 

Thế là hội nghị Diên Hồng cũng đã kết thúc. Kết luận đưa ra xem chừng rất hợp lòng người: ta sẽ phải dốc hết sức mình để đem lại vinh quang cho Tổ quốc. Ta lủi thủi đi về phòng trong ánh mắt sung sướng vô đối của Lý phi, hân hoan chờ đón kịch hay của Dương Hạo Bình, Dương Tĩnh Nguyên thì khỏi nói rồi, lúc nào cũng lừ lừ như cương thi, chỉ có duy nhất đồng minh Lê Thành là xót thương cho ta. Hắn đi cùng ta cả quãng đường nhưng cũng không nói gì, ta cũng không còn tâm trí nào mà than thở với hắn, trong đầu lúc này đang phân vân với ý nghĩ xem nên dìm chết con Lý cáo già kia trong hồ sen hay là thả kiến lửa vào cho chúng làm nốt phần còn lại.

Đọc tiếp

Cổ đại nam nhân_Chap 43

Ngại quá, sr các nàng, đáng lẽ phải post từ hôm qua nhưng mà ta lại mải mê đi ăn cưới. Sáng nay lại cầy quốc nốt bộ phim nên h mới lên post bài. Các nàng đừng giận nha!!!!!!!!

Mỗi người còn đang đắm chìm với suy nghĩ của mình thì “cái chết được báo trước” của ta tiến vào phòng:

_Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng, tham kiến vương gia.

_Mau đứng lên. Dương Hạo Bình ân cần đáp

_Tạ Hoàng thượng. Lý phi đáp, tiện thể lướt một vòng chung quanh, thấy ta có mặt ở đây, trong mắt đã hiện lên vài tia máu.

Đọc tiếp

Cổ đại nam nhân_ Chap 42

Nghe hắn nói vậy, ta cũng không đắn đo nhiều mà tất tả đi theo hắn.

*************************

Cánh cửa thư phòng vừa mở ra, đúng như lời Lê Thành, Bình công tử kia vốn chẳng phải người nào xa lạ.

_Thần tham kiến Hoàng thượng, tham kiến vương gia.

Thấy Lê Thành thi lễ, ta cũng nhanh chóng phối hợp mà cúi người thi lễ cùng hắn.

Đọc tiếp